Lưu trữ

Archive for Tháng Mười, 2006

Hà Nội, ngày chia xa:

Hà Nội ngày chia xa

Nhạc và lời: Hữu Xuân
Thể hiện: Ngọc Tân

Mai ta xa rồi rời xa Hà Nội,
xa mỗi hàng cây góc phố thân quen,
từng tiếng chuông chùa ngân nga chiều đổ,
mặt Hồ Gươm lung linh những ánh đèn.

Hà Nội ơi, bao nhiêu mùa chở gió,
xao động lòng ta đến tận bao giờ.
Nước Tây Hồ thì thầm con sóng,
chiều bình yên nghe gió hát xôn xao.

Đành lòng xa nhé Hà Nội mến yêu ơi,
dịu dàng quá cơn mưa mùa hạ đến.
Hà Nội ơi còn cồn cào chi nữa,
những kỉ niệm xưa có bao giờ quên.

Ước một ngày ta trở lại đây,
nhẹ bước bên em trên đường Hà Nội.
Ta vẫn có mình như ngày xưa ấy,
xa nhau rồi, xa nhau rồi, lại gặp Hà Nội ơi…

Chia xa con đường tuổi thơ Hà Nội,
qua mái trường xưa in dấu trong tôi,
chợt thấy tim mình xốn xao bồi hồi,
bạn bè tôi nơi đâu bốn phường trời…

Hà Nội ơi, tôi mơ về nơi ấy:
Con đường ngày xưa ta chung lối về,
tiếng leng keng tầu điện phố vắng,
và bài ca em đã hát cho tôi.

Rồi mùa thu xa, rồi mùa đông cũng đi xa,
để mặc cho cây lộc vừng đứng đó,
để góc phố ngạt ngào mùi hoa sữa,
đến cả hàng cây sấu cũng bơ vơ.

Xin gặp lại những ngày tuổi thơ,
còn mãi trong tôi biết bao kỉ niệm.
Ôi, tiếc nuối ngày xưa ngày xưa ấy,
đã xa rồi, mai xa rồi, Hà Nội, Hà Nội ơi…

Đàng lòng xa nhé Hà Nội mến yêu ơi,
dịu dàng quá cơn mưa mùa hạ đến.
Hà Nội ơi còn cồn cào chi nữa,
những kỉ niệm xưa có bao giờ quên.

Ước một ngày ta trở lại đây,
nhẹ bước bên em trên đường Hà Nội.
Ta vẫn có mình như ngày xưa ấy,
xa nhau rồi, xa nhau rồi, lại gặp
Hà Nội ơi…

Xa Hà Nội, đêm một mình. Tôi tình cờ bật bài hát này lên. Search trên google lại tìm được lời. Thật là xao động lòng người. Hà Nội ơi xa rồi, có mấy ai đi xa Hà Nội mà không có một ai đó để nhớ. Hà Nội trong mỗi người là một cái gì đó thật đặc biệt, vì những cái vô hình trong mỗi con người.

Nhớ đến em, nhớ đến Hà Nội chưa hẳn đã là của tôi, nhưng cũng có một phần trái tim tôi thuộc về người.

Ước sao em ở đây cho mình vơi nỗi nhớ, ước sao …

Advertisements
Chuyên mục:Uncategorized

Bảo vệ: Một tháng ở ICTP

Tháng Mười 30, 2006 Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Chuyên mục:Đoàn Chi's corner

Finite Simple group (of Order Two).

Finite Simple Group (of Order Two)
The Klein Four Group
————————————————————————

The path of love is never smooth
But mine’s continuous for you
You’re the upper bound in the chains of my heart
You’re my Axiom of Choice, you know it’s true

But lately our relation’s not so well-defined
And I just can’t function without you
I’ll prove my proposition and I’m sure you’ll find
We’re a finite simple group of order two

I’m losing my identity
I’m getting tensor every day
And without loss of generality
I will assume that you feel the same way

Since every time I see you, you just quotient out
The faithful image that I map into
But when we’re one-to-one you’ll see what I’m about
‘Cause we’re a finite simple group of order two

Our equivalence was stable,
A principal love bundle sitting deep inside
But then you drove a wedge between our two-forms
Now everything is so complexified

When we first met, we simply connected
My heart was open but too dense
Our system was already directed
To have a finite limit, in some sense

I’m living in the kernel of a rank-one map
From my domain, its image looks so blue,
‘Cause all I see are zeroes, it’s a cruel trap
But we’re a finite simple group of order two

I’m not the smoothest operator in my class,
But we’re a mirror pair, me and you,
So let’s apply forgetful functors to the past
And be a finite simple group, a finite simple group,
Let’s be a finite simple group of order two
(Oughter: “Why not three?”)

I’ve proved my proposition now, as you can see,
So let’s both be associative and free
And by corollary, this shows you and I to be
Purely inseparable. Q. E. D.

[googlevideo=http://video.google.com/googleplayer.swf?docId=-8459301055248673864]

Chuyên mục:Toán học

Du học – có đáng đi không? (Bài viết trên dantri.com.vn)

 

Thứ nhất, điều quan trọng nhất là tôi học được sự tự giác và lòng tự trọng của người trí thức. Khi làm bài kiểm tra, tôi không thấy giáo sư Mỹ phải đi “tuần tra” khắp lớp như ở Việt Nam để canh chừng nạn quay cóp. Các vị cứ ung dung ngồi đọc báo, hoặc làm việc riêng, vậy mà chẳng thấy sinh viên (SV) nào mở tài liệu ra xem, cũng chẳng thấy SV hỏi bài nhau.

SV nào không đến lớp làm kiểm tra được hôm đó, cứ xin phép, giáo sư sẽ cho đề riêng để làm vào một hôm khác. Nhiều SV khi làm đề thi riêng, đem ghế ra ngoài hành lang làm một mình, để khỏi bị bài giảng của giáo sư làm phân tâm. Tôi cố tình để ý những sinh viên này và cũng không thấy họ mở tài liệu ra.

Những người xung quanh tự giác như thế, tôi cũng phải theo. Trong khi đó, ở Việt Nam tôi bị xem là lập dị khi không quay cóp. Kỷ niệm buồn nhất của tôi về chuyện này xảy ra năm lớp 12. Các bạn tôi mở sách hướng dẫn giải bài tập ra chép trong lúc làm bài tập Anh văn nên được điểm 9-10. Tôi không chép, tự làm nên được 4, và kết quả là thầy mắng cho một trận vì “cả lớp làm được như thế, mà em làm không được là sao?”. Và đương nhiên khi ra chơi các bạn tôi có dịp cười rũ rượi về cái-thằng-lập-dị như tôi.

Ngày đầu tiên tôi bước vào giảng đường ĐH Mỹ, bài học đầu tiên của tôi là đừng bao giờ chơi trò “plagiarism” (đạo văn). Nếu giáo sư phát hiện tôi đạo văn của ai đó, coi như tôi phải “tạm biệt” ngôi trường của tôi vĩnh viễn, đó là luật. Các vị giáo sư ở bên này có thể “ngửi được cái mùi… kém cỏi” của SV dễ dàng. Các vị đã đọc rất nhiều sách nên nắm rõ trường phái nào, ý tưởng nào của ai, ở sách nào… Do đó, khi nghi ngờ SV “thuổng” ý tưởng của ai đó, các vị có thể kiểm tra ngay.

Ngày nay, các vị giáo sư còn được nhiều phần mềm và website hỗ trợ cho việc này. Chỉ cần gõ lại câu văn bị nghi ngờ của SV vào ô tìm kiếm (giống như khi tìm kiếm trên Google hay Yahoo), lập tức kẻ đạo văn sẽ lộ mặt, nếu câu văn đó thật sự là đồ chôm chỉa.

Thứ hai, tôi học được khả năng tự quản lý, sắp xếp việc học của mình. Ngay từ đầu học kỳ, giáo sư sẽ phát cho SV một cái syllabus (tạm dịch là chương trình học). Trong syllabus, giáo sư ghi rõ môn đó là môn gì, dạy cái gì, ngày nào học cái gì, SV phải đọc sách nào, trang mấy; khi nào kiểm tra, nội dung ra sao…

Căn cứ trên syllabus, sinh viên cứ theo đó mà sắp xếp lịch học, vì vậy SV rất chủ động, thoải mái trong việc học của mình. Tuần đầu tiên của học kỳ thường là tuần học thử. Trong tuần này SV sẽ đi học hết những môn mà mình muốn học. Sau đó, so sánh syllabus các môn với nhau, SV quyết định sẽ chính thức học môn nào, bỏ môn nào. Cũng dựa vào syllabus, SV sắp xếp chuyện đi làm thêm, học thêm, và lịch đi chơi giải trí cho cả học kỳ.

Thứ ba, tôi học được cách lý luận độc lập. Khoa học là vô biên, là sự phát triển không ngừng, nên không có học thuyết tuyệt đối. Do đó, SV được quyền chất vấn giáo sư, đặt vấn đề ngược lại, nếu cảm thấy nghi ngờ điều giáo sư vừa nói và thậm chí đặt vấn đề với cả những học thuyết.

Giáo sư không bao giờ chửi SV là đồ ngu, mà khuyến khích hỏi tới nơi tới chốn. Một giáo sư ngôn ngữ học của ĐH Santa Cruz nói: một nghiên cứu của ngành giáo dục Mỹ cho biết câu hỏi “tại sao” và “như thế nào” chiếm gần 80% trong các câu hỏi được nêu lên trong giảng đường ĐH Mỹ.

Ngay cả văn thơ, SV cũng không bị bắt buộc học thuộc lòng những tác phẩm, thay vào đó là chú trọng phần lý luận. Tác phẩm có sẵn trong sách, khi cần có thể mở ra xem, vậy tại sao phải học thuộc lòng? Vấn đề là sau khi xem tác phẩm SV có biết đưa ra ý kiến của mình hay không.

SV không buộc phải có ý kiến giống sách giáo khoa, vì khả năng cảm thụ của mỗi người mỗi khác, miễn là khi đưa ra nhận định SV có đủ lý luận để chứng minh cho nhận định của mình.

Thứ tư, tôi học được cách nghiên cứu độc lập. Người viết bài này từng chứng kiến Rosa, một học sinh lớp 5 phải tự vào thư viện tìm tòi về địa lý thành phố Santa Cruz, nơi em đang ở, sau đó viết “report” (tường thuật chứ không chép lại những gì em tìm được trong thư viện).

Đương nhiên cách làm này sẽ khiến em nhớ nhiều hơn là học và trả bài như con vẹt. Sau đó không lâu tôi có gặp lại Rosa, nhân lúc nói chuyện về thời tiết, em đã giải thích cho tôi tại sao khí hậu Santa Cruz được xem là “dễ chịu” nhất nước Mỹ.

Ở bậc học ĐH, các giáo sư cũng làm như thế, nên SV phải tận dụng tối đa thư viện, nhờ đó khả năng nghiên cứu độc lập được nâng lên. Người học có cảm giác ông thầy chẳng dạy gì cho mình cả. Suốt ngày ông chỉ bắt SV vào thư viện, đọc đọc, chép chép, rồi đến lớp thảo luận. Tuy vậy qua cách học đó, những kiến thức khi đã vào đầu thì không chạy ra được dù muốn tống nó ra.

Thứ năm, tôi học được cách tôn trọng người khác và làm người khác tôn trọng. Các giáo sư, văn phòng khoa, nhân viên của trường đối xử với SV như một người lớn thật sự. Họ biết tôn trọng, lắng nghe SV. Đi đến đâu cũng thấy những “nụ cười nở trên môi”, những lời “xin lỗi”, “cám ơn”, “xin vui lòng” từ những người đó. Khi SV đến làm việc với khoa, thư viện… SV không có cảm giác mình là một kẻ đi xin xỏ, nhờ vả.

Chuyện riêng tư của SV được tôn trọng tuyệt đối. Sau kỳ thi, mỗi SV nhận được một cái phong bì, trong đó là điểm số của mình và lời nhận xét của giáo viên. Không ai biết điểm của ai.

Trường đối xử với tôi như thế, nên tôi không thể trả đũa bằng những cái trò phá phách, nghịch ngợm, cứng đầu theo kiểu trẻ con được

Theo Phan Sinh
Tuổi Trẻ

 

Chuyên mục:Uncategorized

Hà Nội, ngày chia xa:

Hà Nội ngày chia xa

Nhạc và lời: Hữu Xuân
Thể hiện: Ngọc Tân

Mai ta xa rồi rời xa Hà Nội,
xa mỗi hàng cây góc phố thân quen,
từng tiếng chuông chùa ngân nga chiều đổ,
mặt Hồ Gươm lung linh những ánh đèn.

Hà Nội ơi, bao nhiêu mùa chở gió,
xao động lòng ta đến tận bao giờ.
Nước Tây Hồ thì thầm con sóng,
chiều bình yên nghe gió hát xôn xao.

Đành lòng xa nhé Hà Nội mến yêu ơi,
dịu dàng quá cơn mưa mùa hạ đến.
Hà Nội ơi còn cồn cào chi nữa,
những kỉ niệm xưa có bao giờ quên.

Ước một ngày ta trở lại đây,
nhẹ bước bên em trên đường Hà Nội.
Ta vẫn có mình như ngày xưa ấy,
xa nhau rồi, xa nhau rồi, lại gặp Hà Nội ơi…

Chia xa con đường tuổi thơ Hà Nội,
qua mái trường xưa in dấu trong tôi,
chợt thấy tim mình xốn xao bồi hồi,
bạn bè tôi nơi đâu bốn phường trời…

Hà Nội ơi, tôi mơ về nơi ấy:
Con đường ngày xưa ta chung lối về,
tiếng leng keng tầu điện phố vắng,
và bài ca em đã hát cho tôi.

Rồi mùa thu xa, rồi mùa đông cũng đi xa,
để mặc cho cây lộc vừng đứng đó,
để góc phố ngạt ngào mùi hoa sữa,
đến cả hàng cây sấu cũng bơ vơ.

Xin gặp lại những ngày tuổi thơ,
còn mãi trong tôi biết bao kỉ niệm.
Ôi, tiếc nuối ngày xưa ngày xưa ấy,
đã xa rồi, mai xa rồi, Hà Nội, Hà Nội ơi…

Đàng lòng xa nhé Hà Nội mến yêu ơi,
dịu dàng quá cơn mưa mùa hạ đến.
Hà Nội ơi còn cồn cào chi nữa,
những kỉ niệm xưa có bao giờ quên.

Ước một ngày ta trở lại đây,
nhẹ bước bên em trên đường Hà Nội.
Ta vẫn có mình như ngày xưa ấy,
xa nhau rồi, xa nhau rồi, lại gặp
Hà Nội ơi…

Xa Hà Nội, đêm một mình. Tôi tình cờ bật bài hát này lên. Search trên google lại tìm được lời. Thật là xao động lòng người. Hà Nội ơi xa rồi, có mấy ai đi xa Hà Nội mà không có một ai đó để nhớ. Hà Nội trong mỗi người là một cái gì đó thật đặc biệt, vì những cái vô hình trong mỗi con người.

Nhớ đến em, nhớ đến Hà Nội chưa hẳn đã là của tôi, nhưng cũng có một phần trái tim tôi thuộc về người.

Ước sao em ở đây cho mình vơi nỗi nhớ, ước sao …

Chuyên mục:Uncategorized

Entry for October 17, 2006

Tháng Mười 17, 2006 1 Bình luận

Vậy là mình đã ở ICTP được hai tuần rồi. Hai tuần qua, mình đã học được nhiều điều. Điều lớn nhất là được sống tự lập, lo lắng cho mình. Chưa thực sự là hoàn toàn tự lập, vì nói chung cuộc sống du học ngắn hạn kiểu này không có gì đáng lo lắm. Thứ hai là học được cách học của mọi người ở đây. Và thứ ba là có được thời gian của mình, không lo lắng đến công việc bề bộn ở khoa nữa.
Nhưng mình đi thế này khiến Hằng ở nhà vất vả. Bố mẹ chẳng chịu thông cảm cho gì cả, cái gì cũng bắt này bắt nọ, không thực sự thoải mái. Bốn tháng, xa nhà, xa em. Nhớ nhung vô cùng.
Những lúc đi dạo dưới hàng cây, đi bộ chơi ở thành Trieste này, mình lại ước có Hằng ở đây. Cuộc sống ở đây quả là thanh bình, và môi trường khoa học cũng như con người ở đây thật tốt, nó làm cho người ta muốn làm việc, và tạo điều kiện cho người ta làm việc. NHớ em, anh sẽ cố gắng phấn đấu.
Hàng ngày vẫn lên chat với Hằng, cho đỡ nhớ. Tuần sau lại bận rồi, không thể online được, thật buồn. Thôi cố lên, mình phải làm việc hiệu quả thì mới xứng đáng với mọi người được.

Chuyên mục:Uncategorized

Lên đường

Tháng Mười 1, 2006 1 Bình luận

Chỉ còn vài tiếng nữa là ta lên đường. Cố gắng lên tôi nhé. Vì cuộc sống, vì sự nghiệp, vì gia đình, vì anh em bạn bè, và vì chính mình. Hãy tạo cho mình một vị thế xứng đáng với những gì mình đáng được, và cần phải được.

Chào VIệt  Nam

Chuyên mục:Uncategorized