Archive

Archive for Tháng Một, 2007

Entry for January 31, 2007

Tháng Một 30, 2007 3 comments

“Bạn là đặc biệt!” (Bài viết trong Dantri.com)

Dù bị vò nát, tờ 20USD vẫn giữ nguyên giá trị. (Ảnh minh họa).

Các cánh tay bắt đầu giơ lên. Ông nói: “Tôi sẽ tặng tờ 20 đô la này cho một trong các bạn. Nhưng trước hết, hãy để tôi làm việc này đã”.

Ông bắt đầu vò nhàu tờ tiền. Sau đó ông hỏi: “Ai vẫn muốn tờ tiền này?”. Các cánh tay vẫn giơ cao.

“Vậy thì”, ông trả lời, “sẽ thế nào nếu tôi làm như thế này?”. Ông ném tờ tiền xuống nền nhà và bắt đầu dùng đế giày giẫm nghiền lên nó. Ông nhặt tờ tiền lên, giờ nó đã bị nhàu nát và bẩn thỉu. “Giờ, ai vẫn muốn có nó?”

Những cánh tay vẫn giơ cao.

“Các bạn của tôi, tất cả các bạn đã học được một bài học rất giá trị. Dù tôi làm gì với tờ tiền này, các bạn vẫn muốn có nó bởi nó không bị giảm giá trị. Nó vẫn có giá 20 đô la.

Nhiều lúc trong cuộc sống, chúng ta bị bỏ rơi, bị vò nhàu, bị vấp ngã và dính bẩn bởi những quyết định mà chúng ta đưa ra và những hoàn cảnh xảy đến trên đường chúng ta đi. Chúng ta cảm thấy như thể mình thật vô dụng, nhưng dù bất kỳ điều gì đã xảy ra hay sẽ xảy ra, bạn vẫn sẽ không bao giờ mất giá trị của mình”.

Bẩn hay sạch, nhàu nát hay gấp nếp gọn gàng, bạn vẫn sẽ là vô giá đối với những người yêu thương bạn. Giá trị cuộc sống của chúng ta được tạo ra không phải từ những gì chúng ta làm hay những người chúng ta biết, mà bởi CHÚNG TA LÀ AI.

“Bạn là đặc biệt – đừng bao giờ quên điều đó!” – vị diễn giả kết luận.

Phước Đại

Theo InspirationalStories



Hay thật, chỉ với một vài động tác nhỏ mà diễn giả đó đã đưa ra một bài học đáng giá. Thật đáng học tập. Hãy biết trân trọng giá trị của chính mình.

Chuyên mục:Uncategorized

Nỗi niềm dâu trưởng thời nay

Nỗi niềm dâu trưởng thời nay (bài viết từ VnExpress.net)

Hình minh hoạ. Ảnh:Pro.corbis.com.

Trước khi cưới Văn, Hạnh không ngờ “chức” dâu trưởng làm cô mệt thế. Mới 24 tuổi, vốn vô tư, giờ lúc nào Hạnh cũng phải gồng mình lên vì lời nhắc nhở của mẹ chồng: “Con phải sống sao cho họ hàng không chê trách và làm gương cho các em”.

Hạnh và Văn đều quê Hưng Yên, lên Hà Nội học và lập nghiệp. Hai người sớm tìm được tiếng nói cảm thông bởi có nhiều điểm tương đồng về hoàn cảnh gia đình, học thức, quan điểm sống và cùng là con cả. Hồi yêu nhau, Văn đã đưa Hạnh về quê. Cô được bố mẹ và các em Văn rất quý.

Vừa cưới hôm trước, hôm sau, Hạnh được bố mẹ chồng gọi lên nói chuyện và giao cho một cuốn gia phả. Hai cụ còn dặn dò: “Nhà ta nền nếp quy củ. Họ hàng lại đông. Con phải cư xử đúng mực, giữ gìn gia phong vì trong nhìn ra, ngoài ngó vào”. Nghe vậy, Hạnh thấy hơi hoảng nhưng được Văn động viên, lại nghĩ sau này mình ở thành phố là chính, thỉnh thoảng mới về quê nên chắc không có vấn đề gì.

Cưới chưa đầy tháng, Hạnh phải xin nghỉ làm ở cơ quan 2 ngày để về quê lo đám giỗ ông nội chồng. Cô hơi hoảng khi biết, chỉ mời anh em sơ sơ mà đến 20 mâm cỗ. Thế là, Hạnh phải tất bật lo đi chợ mua đồ, rồi nấu nướng, nhờ người làm việc này, việc kia… Không chỉ thế, cô vẫn phải cười, nói, chào hỏi, nhớ tên người nào với “vai” nào. Hạnh bị lườm một cái rõ dài khi lỡ gọi “bác” một người có vai “bà” trong họ. Cô hãi nhất là lúc thu dọn chiến trường. Tối đó, Văn nhìn vợ bơ phờ mà thấy xót lòng. Anh ôm Hạnh vào lòng thủ thỉ: “Thôi, em cố gắng vì anh”. Hạnh chẳng nói được gì, hai hàng nước mắt chảy dài, người như kiệt sức.

Sau đó, ngoài việc hai tuần về thăm bố mẹ, cứ một năm vài chục bận hai vợ chồng Hạnh phải về đám cúng, giỗ, tiệc làng, cưới con cháu, thăm hỏi người ốm đau trong họ. “Nếu không phải vì chồng rất yêu thương, chu đáo thì chắc mình chẳng chịu được đâu”, cô tâm sự.

Chuyện của Như, nhân viên PR của một ngân hàng tại Hà Nội lại khác. Cả Như và chồng đều là người thành phố. Khéo léo, giỏi giang, lại có thu nhập cao, Như được bố mẹ chồng rất nể. Cô chưa bao giờ nghĩ vai trò dâu trưởng lại là một gánh nặng.

Tuần trước, trong lúc đang vội chuẩn bị kế hoạch khai trương chi nhánh mới cho ngân hàng thì mẹ chồng bảo Như phải ở nhà lo cúng cụ. Bận tối mắt, lại quá mệt, Như muốn đặt cỗ ở nhà hàng rồi họ mang đến tận nơi nhưng mẹ chồng không nghe. Bà nói: “Mình tự nấu vừa thể hiện được thành tâm vừa tiết kiệm, con không làm được thì để đấy cho mẹ”.

Biết bà dỗi, Như nhờ chồng “ứng cứu” thì bị anh mắng luôn: “Em đừng cậy có tiền mà thích làm gì thì làm. Mình là trưởng, cả năm mới có mấy lần, phải tự làm đàng hoàng chứ”. Tuy ấm ức, khó chịu nhưng vì cưới chưa được bao lâu nên Như đành chấp nhận. “Ức lắm, mình chả chịu thế này mãi đâu. Lần sau thì đừng có mơ”, cô hậm hực kể lại với mấy chị cùng phòng. Hai vợ chồng cô cũng giận nhau từ hôm ấy chưa lành.

Cũng là dâu trưởng nhưng gánh nặng của Trang, kế toán trưởng của một công ty xuất nhập khẩu ở Gia Lâm, Hà Nội, lại khác. Minh, chồng Trang là anh trai trưởng của ba đứa em. Hồi yêu và mới cưới, Trang rất nể phục chồng vì anh là người sớm tự lập, có trách nhiệm với gia đình và biết quan tâm đến người khác. Thế mà, gần đây, vợ chồng cô thỉnh thoảng lại cãi nhau vì cái tính trách nhiệm của anh.

Bố mẹ đã già nên từ khi đi làm, Minh phải lo cho các em. Ngay với chú em kém Minh có 4 tuổi, lúc đi học thì vợ chồng anh phải chu cấp từ tiền ăn ở, quần áo, vui chơi, đến “tình phí”. Khi ra trường, hai người lại năm lần bảy lượt xin việc cho nó. Rồi công ăn việc làm chưa ổn định, chú ấy đòi cưới vợ, anh chị lại đứng ra lo hết. Tưởng cưới vợ rồi thì em tu chí làm ăn, ai ngờ, việc gì cũng vẫn gọi đến anh.

“Vợ chồng mình đều có thu nhập cao, mà cũng biết chi tiêu tằn tiện, thế mà vẫn chẳng để ra được chút nào, nhà cũng chưa có vì toàn phải lo chuyện đâu đâu”, Trang nói. Cô còn kể thêm, không phải chỉ một chú em chồng, ở nhà có chuyện gì hơi tí là gọi điện bảo Minh về lo. Hiểu và thương yêu chồng nhưng nhiều khi nghĩ buồn, tức, Trang cũng to tiếng và chì chiết anh khiến hai đứa lại cãi nhau.

Theo bà Trần Thị Hồng Hà, Giám đốc Trung tâm tư vấn tình yêu – hôn nhân – gia đình thuộc Hội liên hiệp thanh niên Việt Nam, trong cuộc sống hiện đại, không nên đặt hết gánh nặng gia đình, họ hàng lên vai người con trưởng, dâu trưởng.

Với những cô gái trẻ, quen lối sống hiện đại, đảm đương chức dâu trưởng như quan niệm truyền thống là một áp lực lớn và đó cũng là một trong những lý do gây nên mâu thuẫn mẹ chồng-nàng dâu.

Theo bà, truyền thống gia đình với quan hệ gắn bó họ hàng, anh em đùm bọc nhau là điều rất quý ở phương Đông nhưng cũng cần có sự linh hoạt. Mỗi thành viên trong nhà có thể chia sẻ trách nhiệm, giúp đỡ, yêu thương nhau nhưng không nên quá phụ thuộc và ràng buộc. Xét cho cùng, mỗi người có cuộc sống và công việc riêng, tự chịu trách nhiệm với hành động của mình, nếu quá được bao bọc, họ sẽ ỉ lại, mất tính tự lập.

Ngoài ra, theo quan điểm của bà Hà, bố mẹ chồng cũng cần tôn trọng con dâu, đừng áp đặt làm cho họ cảm thấy quá nặng nề về ý nghĩa của từ “dâu trưởng”.

Với người con dâu, điều quan trọng nhất là phải biết dung hoà giữa các mối quan hệ cũng như giữa công việc riêng và trách nhiệm gia đình. Nếu như không đồng ý với điều gì, tốt nhất, không nên tỏ thái độ phản kháng, khó chịu ngay. Vì đó là một lối sống, lối suy nghĩ nên không thể thay đổi ngay được, chỉ có thể từ từ phân tích, tác động để mọi người hiểu và thông cảm. Nếu ở xa, tuỳ điều kiện, hoàn cảnh, hai vợ chồng có thể chia nhau về những ngày, dịp quan trọng để không ảnh hưởng nhiều đến công việc.

Khi người chồng phải lo cho gia đình, các em, hai vợ chồng nên thống nhất về quan điểm, mọi thứ cần được công khai và bàn bạc với nhau.

Trong trường hợp có mâu thuẫn giữa vợ với gia đình mình về trách nhiệm, ràng buộc của người “dâu trưởng”, vai trò của người chồng rất quan trọng. Nếu yêu thương vợ và có đầu óc tân tiến, anh ta phải tác động dần với gia đình mình, cùng bàn bạc với vợ để có cách cư xử hợp tình, hợp lý nhất.

Thuỷ Nhi

Chuyên mục:Uncategorized

Entry for January 29, 2007

Tháng Một 29, 2007 2 comments

Những lý do để người dân Châu Âu yêu bồ câu đến mức không bắt chúng ăn thịt là gì? Có nhiều lắm, nhưng một trong những lý do đó là vì thịt bồ câu đó độc, không ăn được. Chẳng hiểu là độc gì, nhưng ăn vào thì nổi mẩn ngứa. Nghe cũng hay ra phết đấy chứ nhỉ.
Âu cũng là một kinh nghiệm cho các bác nào nhà mình sang Châu Âu (ở đây là Pháp, các nước khác tớ không rõ) mà muốn cải thiện thì nên cẩn thận.

Chuyên mục:Uncategorized

Entry for January 26, 2007

Người ta kỷ niệm mốc 2000 page view, còn mình thì chào mừng mốc 300 page view. Kệ, đi chơi đã, có gì phải lo lắng về chuyện này đâu.
Mấy hôm trước cứ tưởng có tí tuyết cho mát mặt, hai dè được có vài hột tuyết (chưa được là bông tuyết), chủ yếu là bám đầy trên nóc xe ô tô, và cửa kính, rồi bám trên các tán lá (lúc ông mặt trời còn chưa đánh răng xong), nhưng đến trưa lại một mầu xanh mơn mởn trải dài trên những cánh đồng cỏ ngút ngàn . Giờ thì nhiệt độ lại còn xuống dưới 0 thì làm sao mà có tuyết bây giờ.

Chuyên mục:Uncategorized

Entry for January 26, 2007

Tháng Một 26, 2007 4 comments

NTU Students Survey (Comments about their teacher). Have you ever been in that situation???

Chuyên mục:Uncategorized

Entry for January 26, 2007

Tháng Một 26, 2007 4 comments

NTU Students Survey (Comments about their teacher). Have you ever been in that situation???

Chuyên mục:Uncategorized

Entry for January 24, 2007

Tháng Một 24, 2007 2 comments

Mấy bữa nay toàn xem truyền trực tiếp bóng đá trên mạng. Buồn quá. Đội tuyển Việt Nam lại một lần nữa thất bại trước Thái Lan. Thật là lực bất tòng tâm, biết vậy mà không làm gì hơn cả. Cố lên nhé, Đội tuyển thân yêu, hãy thể hiện mình trên đất Thái. Hãy giành lại những gì đã mất, để đi tới Vinh Quang.
Mà đến bao giờ mới hết cảnh phe vé trắng trợn thế nhỉ.

Chuyên mục:Uncategorized