Feed on
Posts
Comments

Cánh buồm đỏ thắm

Một buổi sớm mai. Sương mờ mờ trắng đục bao phủ khắp khu rừng thấp thoáng những hình thù kỳ dị. Một người thợ săn vừa rời đống lửa của mình đi dọc theo bờ sông. Qua những hàng cây, khoảng trời trên sông lộ ra thoáng đãng. Nhưng người thợ săn cần cù không đi về phía ấy mà lần theo chân con gấu vừa đi về phía núi. Continue Reading »

A-xôn còn lại một mình

Lông-gren ở ngoài biển suốt đêm. Ông không ngủ, không đánh cá, mà chỉ mặc cho buồm đưa đi vô định. Ông lơ đãng nghe tiếng nước róc rách, nhìn bóng đêm, hóng mát và suy nghĩ. Vào những giờ phút nặng nề của cuộc đời, không gì giúp ông lấy lại tinh thần tốt hơn những lần đi ngao du một nình như thế. Im lặng, chỉ có im lặng và vắng vẻ mới là những gì ông cần, để cho những tiếng nói yếu ớt nhất và dễ lẫn lộn nhất của nội tâm vang lên một cách dễ hiểu. Đêm hôm ấy, ông trầm ngâm nghĩ về tương lai, về nỗi nghèo khổ, về A-xôn. Để con gái ở nhà một mình dù chỉ mấy ngày, ông cảm thấy rất khổ tâm. Hơn nữa ông còn sợ làm sống lại nỗi đau cũ đã nguôi đi. Có thể khi đặt chân lên tàu, ông sẽ lại hình dung rằng nơi ấy, ở làng Ca-péc-na, có người bạn đời không bao giờ chết vẫn đang chờ ông. Rồi khi trở về làng, ông sẽ lại đi tới nhà mình với nỗi đau khổ của sự đợi chờ tuyệt vọng. Không bao giờ Mê-ri còn bước ra ngoài cửa nữa. Nhưng vì để có tiền nuôi A-xôn, ông đành phải xử sự theo cảnh ngộ. Continue Reading »

Chuẩn bị chiến đấu

Grây bước lên boong tàu “Bí mật”. Anh đứng im một lúc, đưa tay vuốt tóc từ đằng sau ra trước trán một thói quen anh thường làm mỗi khi trong lòng hết sức bối rối. Vẻ lơ đãng hiện lên trên gương mặt anh với nụ cười ngây ngô của người mộng du. Người trợ lý của anh Pan-ten lúc ấy vừa đi qua, tay cầm đĩa cá rán. Nhận thấy vẻ mặt lạ lùng của thuyền trưởng, Pan-ten rụt rè hỏi:
- Anh bị ngã ở đâu phải không. Thưa thuyền trưởng? Anh đi đâu về thế? Gặp chuyện gì vậy? Thật ra thì đó hoàn toàn là chuyện của anh thôi. Có một vị thầu khoán thuê tàu chúng ta chở một món hàng hời lắm, lại còn hứa có tiền thưởng nữa. à mà anh làm sao thế?… Continue Reading »

Đêm trước

Bảy năm đã trôi qua kể từ khi ông già Ê-gơn, người chuyên sưu tầm thơ ca dân gian, ngồi trên bờ biển kể cho A-xôn nghe câu chuyện về con tàu với cánh buồm đỏ thắm. Trước ngày tròn bảy năm đó, A-xôn mang hàng lên cửa hiệu bán đồ chơi theo lệ mỗi tuần một lần, trở về với vẻ mặt buồn rầu. Cô phải mang hàng về. Cô cảm thấy buồn chán đến mức không thể nói ngay được. Mãi đến khi thấy trên nét mặt lo âu của cha hiện lên vẻ chờ đợi một cái gì đó xấu, xấu hơn chuyện đã xảy ra nhiều, thì cô mới bắt đầu kể lại. Đứng bên cửa sổ, ngón tay xoa xoa lên mặt kính, cô lơ đãng nhìn về phía biển.

Continue Reading »

Rạng đông

Con tàu Bí mật của Grây rẽ sóng, bọt tung lên vạch trên đại dương một vệt trắng và tắt dần trong ánh lửa đêm lấp loáng của thị trấn Li-xơ. Tàu tha? neo cách ngọn đèn biển không xa.
Mười ngày liền người ta dỡ vải đũi, cà phê, chè từ tàu Bí mật xuống bến. Ngày thứ mười một, các thuỷ thủ lên bờ nghỉ ngơi, vui chơi. Đến ngày thứ mười hai Grây hết sức buồn rầu mà không có lý do nào, anh không hiểu tâm trạng của mình.
Ngay buổi sáng sau khi thức dậy, Grây cảm thấy rằng ngày hôm nay sẽ bắt đầu dưới những đám mây đen. Anh uể oải mặc quần áo, miễn cưỡng ăn sáng, quên ca? đọc báo, rồi lấy thuốc ra hút liên miên, đắm mình trong cái thế giới căng thẳng không mục đích khó ta?. Những ước muốn chưa được chấp nhận lởn vởn giữa những cố gắng ngang nhau. Anh quyết định làm việc.

Continue Reading »

Grây

Nếu Xêđa cho rằng thà đứng đầu ở nhà quê còn hơn đứng thứ hai ở thành La Mã thì ác-tua Grây có thể không ganh tị gì với mong muốn thông thái ấy của Xêđa. Dường như Grây đã sinh ra là một thuyền trưởng, cậu muốn trở thành thuyền trưởng và đã trở thành thuyền trưởng.
Continue Reading »

Trong cuộc sống hiện đại, đôi khi người ta cần phải có những lúc lãng mạn, dù ta là ai đi chăng nữa. Góc lãng mạn của mỗi người làm cho cuộc sống của họ trở nên đẹp hơn, đa màu sắc hơn, sinh động hơn, và bí ẩn hơn :). “Cánh buồm đỏ thắm” là một tác phẩm của Alexandre Grin, một nhà văn Xô Viết, sáng tác cách đây gần 1 thế kỷ (1921). Đọc tác phẩm này, dù một người khô khan như mình, cũng cảm thấy được cái đẹp của ngôn từ (dù chỉ đọc tiếng Việt, chứ không đọc được tiếng Nga), cảm nhận được cái lung linh huyền diệu của cuộc sống thần kỳ. Một câu chuyện nhẹ nhàng, và kể như tác giả chỉ cần cho thêm vào dòng đầu tiên câu nói “Ngày xửa ngày xưa…” và đoạn cuối cùng “và họ sống bên nhau đến trọn đời” thì đây hẳn là một câu chuyện cổ tích. Axon và Grây, hai người trẻ tuổi, họ nhìn cuộc sống xung quanh không như những người xung quanh, họ cảm nhận được một cuộc sống khác cao hơn, đẹp hơn cuộc sống hiện tại.

Tôi copy/paste truyện “Cánh buồm đỏ thắm” ở đây, nguồn từ một file .doc mà tôi tìm thấy trên mạng. Cảm ơn bạn nào đó đã bỏ công sức ra gõ lại và đưa lên internet chia sẻ cùng mọi người. Hy vọng cách chia sẻ của tôi không gây ảnh hưởng đến ai, nếu có, xin có ý kiến, và tôi sẽ chỉnh sửa ngay. Xin cảm ơn.

Continue Reading »

Chê

Không ngoa, nhưng nói đi nói lại, việc trang web của Trường Đại học Khoa học Tự nhiên Hà Nội nhà mình xấu không thể tả nổi là điều không thể chấp nhận nổi. Trường tiên tiến thì bộ mặt phải tiên tiến chứ? Ai lại xấu thế, nghèo nàn về nội dung, lạc hậu về thông tin, tụt hậu về công nghệ. Nhìn sang trường Đại học Khoa học Tự nhiên Tp Hồ Chí Minh mà chạnh lòng tủi thân.

Mình chẳng biết gì về web nên chẳng thể góp ý gì cả, nhưng bao nhiêu anh tài, bao nhiêu tiền bạc đổ đi đâu cả rồi?

PS: Nhìn xuống phía dưới cùng của trang web trường ĐHKHTN Hà Nội thì thấy Copyright 1956-2004, không hiểu có nghĩa là gì nhỉ? Thế từ 2004 đến nay thì sao? Chẳng có gì mới mẻ hay sao?

Euro 2008

Allez, les Bleus. Nói thế thôi, nhưng xem các bác xanh đá chán chết. Hôm Pháp - Hà Lan chiến nhau, có một hội Việt - Compiegnois, Stephan và Alexis. Hiềm một nỗi mấy ông Việt toàn thích Hà Lan, không dám hò hét to vì thương Alexis quá khích và Stephan trầm lặng. Đến hôm vừa rồi xem Pháp - Ý, Stephan trầm lặng chẳng đến nữa, còn mỗi chú Alexis, chửi bới ỏm tỏi bọn Pháp, bọn Ý, rồi quay sang hò hét đám Việt Compiegnois. Kết cục là Pháp về, Ý đi tiếp.

Vẫn phải nói là allez, les Bleus, nhưng quả tình tớ không tin cái kiểu đá của mấy chú xanh có thể tiến sâu được. Kết thúc với 1 điểm, 6 thua, một thắng, không hơn mấy đội TTT nhà mình :)

Thôi, giờ xem đến vòng hai. Xem gấu đá với cối xay gió thế nào đây. Tớ thấy gấu vờn bóng như trò đùa ấy, chậm chạp mà rối rắm, còn cối xay gió thì thổi vù vù, trái ngược hẳn nhau. HLV của gấu lại có hộ khẩu ở cối xay gió, không rõ lúc hát quốc ca thì chú có hát theo không? :P

Hai chú Địa Trung Hải gặp nhau. Có vẻ anh em KToán máu trận này nhất. Cá cược ầm ầm. Lối đá hoa mĩ, chặt chẽ. Mì ống đấu với bò tót, xem mì có quấn chân được bò không nhỉ? Rồi đến Bồ nghèo nàn đá với Đức xe tăng giàu có. Mày giàu chưa chắc mà đã ăn được ông đâu. Rồi anh Thổ đi đấu với Croatia. Vui đây.

Chẳng biết bình luận gì, nhưng tớ xem bóng đá kiểu mê tín lắm. Ví dụ: Hà Lan càng ngày ghi càng ít bàn, vậy trận tới khéo thua, Ý trận đầu thua, rồi hoà, rồi thắng, vậy trận tới thắng đậm, Nga cũng vậy. Chẳng biết thế nào mà lần… :))

Older Posts »